Việt Nam ơi, mạnh khỏe nhé!


    Nhìn những hình ảnh này xúc động quá. Khi gặp những trái chiều trên mạng chê trách, chị bạn thân thiết nói với Phúc Tài Chính rằng: Dù ta có nói gì về họ đi chăng nữa, thì khi tổ quốc lâm nguy, họ sẽ là người đầu tiên đứng mũi chịu sào.

    chong-dich-covid2021
    Và quả đúng như vậy, tối qua, chồng chị ấy đã ở trong đoàn này và vượt 1000km vào chống dịch, gồng gánh cùng bà con.
    Mình thì ngồi yên trong nhà, cảm thấy thật nhỏ bé trước họ. Chỉ biết comment một câu rằng: Chúc bác Thái lên đường mạnh khỏe, bình an, hoàn thành tốt nhiệm vụ đất nước giao phó. Chờ ngày ăn tiết canh và vịt nướng cùng bác nhé!
     
    Bố Phúc Tài Chính đã 70 tuổi, và ngày xưa cũng hành quân dọc chiến trường. Đã rất rất nhiều lần, khi nhìn bố cùng đồng đội sôi nổi ôn lại những kỷ niệm xưa, mỗi lần bố nhìn vào những kỷ vật đầy nâng niu trân trọng, mình đã hỏi bố mình rằng: Tại sao ngày xưa mọi người lại dũng cảm và tinh thân như vậy? Nếu con sinh vào thời chiến tranh chắc con sợ mà chạy mất dép mất, con không ra chiến trường súng đạn được đâu.
     
    Và ngay cả lần Tổng thống Donal Trump đến Việt Nam ngày trước, hôm đấy, khách sạn tổn thống ở lại trên đường đi làm về, khi đi qua đó mình mới biết, vì nhìn thấy người cầm súng đứng ngay trước mặt, rồi nhìn lên trên mái 2, 3 ông lính Mỹ to đùng cầm súng. Mình sợ lạnh hết người, cảm tưởng như sắp bị bắn đến nơi, tay muốn rít ga chạy đi cho nhanh, mà tay run không thể nào mà cử động được, thành ra xe cứ đi chầm chậm. Chưa bao giờ mình sợ rủn lạnh toát từ đầu đến chân như thế.
     
    Và bây giờ thì, mình hiểu vì sao dân ta biết nguy hiểm vẫn cứ lao vào rồi. Vì nếu không làm thì ai sẽ là người làm đây.
     
    Bác Thái chồng chị bạn mình, không hề biết viết status bóng bẩy, cũng không đi comment loạn xạ, họ chỉ có hành động và nhiệm vụ cần hoàn thành và một mái nhà với vợ con mong ngóng trở về chỉ cần mạnh khỏe bình an. Vậy nên đối với mình ít comment thôi, làm được gì thì làm, giúp ích được giá trị gì thì giúp ích.
     
    Và Việt Nam ơi, mạnh khỏe nhé!
    Phúc Tài Chính trân trọng cám ơn các chiến sỹ, y bác sỹ đang ngày đêm chống dịch. Và chúng ta hãy cùng đồng lòng vượt qua cuộc chiến tranh sinh học này.
     
    chong-dich-covid2021
    Ôi nhớ rất những ngày làm việc mệt nhoài, rồi buổi tối chạy ra đầu ngõ mua nửa con vịt với lon coca. Từng miếng thịt béo ngậy, đậm vị và nóng hổi thơm ngon. Anh chủ quán thì đã quá quen, chỉ cần đến nói: Như mọi khi anh ei:))) là phút sau có liền. Ăn xong như được hồi sinh.
     
    Giờ thì mỗi lần đi qua, hàng quán đóng lìm, không còn chủ quán nào gọi 1 câu: Phúc ơi nữa. Dịch dã mới thấy, ta đã sống hạnh phúc thế nào.
     
    Hãy chờ hết dịch một ngày nào đó với miếng vịt nướng cắn tan trong miệng, và maybe, một bát tiết canh giòn sần sật nhé!
     
    Không cần cao sang, ta chỉ cần trở lại bình thường mà thôi, Việt Nam ơi mạnh khỏe nhé!

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!