• Trang chủ
  • Giải mã sự thật: tự do tài chính, thu nhập thụ động, bán hàng đa cấp

    Giải mã sự thật: tự do tài chính, thu nhập thụ động, bán hàng đa cấp

    0
    800

    Tôi từng tham gia bán hàng đa cấp 3 năm, cùng với đó là trải nghiệm các ngành nghề, các hình thức kinh doanh và làm riêng, xây dựng hệ thống kinh doanh riêng của mình. Thì dưới đây là những điều tôi ngộ ra, bài học tôi rút ra từ những thương vụ thành công có, mà thất bại cũng nhiều. Hi vọng trải nghiệm 8 năm này, có thể đưa đến góc nhìn tổng quan nhất về những hào quang lấp lánh: tự do tài chính, thu nhập thụ động, bán hàng đa cấp và những sự thật về chúng. Liệu bán hàng đa cấp có thực sự tạo ra được tự do tài chính hay thu nhập thụ động như người ta vẫn hô hào?

    Âm thanh đọc

    Phần 1:   Phần 2:

    Ngày đó, khi mới chân ướt chân ráo lên trường đại học, một đứa trẻ đôi mắt sáng trong veo và ngây thơ, mọi thứ đầy lạ lẫm và tự hào khi vừa đỗ Học viện Tài Chính. Tôi đã nghĩ mình sắp bước vào một thế giới gì đó hoành tráng, học những gì đó cao siêu. Nhưng đời không như là mơ, chính ngôi trường tôi đầy khao khát và tự hào trong suốt 12 năm học, đã cho tôi cú tát đầu tiên: BỐP! Tỉnh, Tỉnh em ơi!

    Kỳ đầu tiên tôi học giáo dục quốc phòng. Nếu như người khác thì họ coi đó là nhàn. Tôi thì thấy cay. Mẹ, học lòi mắt 12 năm trời, cuối cùng vào trường học cách bắn súng. Tôi cho đó là điều không cần thiết, trong khi mục tiêu của tôi là kinh doanh, là tài chính doanh nghiệp, là các công ty, là làm giàu, là nhiều tiền. Tôi không biết bắt đầu từ đâu, nhưng tôi biết rằng, mình phải rời ngôi trường này. Có nhiều thứ ở ngoài kia, tôi không thể cứ ngồi ở đây ôm khẩu súng rồi tán gẫu với bạn bè dưới cái nắng cuối hè được. Vì 12 năm trời đã khiến tôi bỏ quá nhiều công sức, tôi không cam chịu thứ tôi nhận được sau những nỗ lực là như vậy.

    ban-hang-da-cap

    Một buổi tối, tôi tham gia một chương trình tổ chức tại trường, họ chia sẻ về sinh viên làm giàu kinh doanh gì đó, tôi tham gia. Và có quen một chị, thấy chị năng động và vui vẻ tôi đi cùng chị ấy đi học các khóa thuyết trình, tiếng anh. Đăng ký là 720 nghìn tiền học. Bởi vì khoa tôi học là Tài chính Doanh nghiệp, hướng sẽ trở thành những nhà tư vấn tài chính cho doanh nghiệp, nên tôi nghĩ kỹ năng thuyết trình và nói trước đám đông là cần thiết. Tham gia toàn các bạn sinh viên cũng khá vui. Với tính cách sôi nổi của tôi, tôi như tìm được môi trường để khám phá bản thân mình vậy. Ngày đó những gì tôi lựa chọn chủ yếu là theo bản năng. Bây giờ nhìn lại thì mới thấy những gì tôi lựa chọn là đúng, bởi bây giờ, thuyết trình các bản tài chính, kế hoạch marketing, rồi chia sẻ tài chính đến với mọi người là công việc chính của tôi. Nói suốt ngày.

    Mọi chuyện cũng chẳng có gì, ngoài việc ở đó người ta thay vì bán các khóa thuyết trình, tiếng anh bằng việc bán online, bán lẻ hay sử dụng đội ngũ cộng tác viên bán hàng,... thì ở đây họ phân phối theo hình thức bán hàng đa cấp, bán hàng theo mạng lưới con người, từ chính những người mua sản phẩm. Tôi thì hồi đó thích kinh doanh, có biết gì đâu, chỉ biết rằng ở đây có kinh doanh, có bán hàng và kiếm được tiền. Nên tôi đi giới thiệu các khóa học cho bạn bè. Tất cả đều là bản năng. Và tôi đã làm ở đó 3 năm. Đội nhóm bán hàng của tôi cứ xây rồi sập. Có những lúc lên đến 50 người, rồi lại sập. 

    Ngày đó nhiều bạn của tôi cũng tham gia bán mỹ phẩm như amway hay oriflame,... nhưng tôi vẫn thích chỗ này, bán các khóa học kỹ năng mềm và tiếng anh, vui hơn. Đó cũng là nơi tôi học được nhiều điều về cách tổ chức khóa học, các buổi đào tạo. Tôi đã làm và chơi ở đó 3 năm, gây dựng nên những đội nhóm có tinh thần học tập, phát triển bản thân chứ không chỉ là kiếm tiền. Và tôi luôn tự hào về văn hóa mà đội nhóm do chính tôi đã gây dựng.

    Chính vì điều đó, tôi nghĩ mình có đủ tư cách để chia sẻ cho bạn những điều bạn cần làm và không nên khi bước vào bán hàng đa cấp. Cũng đừng quá bê nó lên đội lên đầu mà tôn thờ, cũng đừng quá tiêu cực về nó. Nó chỉ đơn giản là một hình thức kinh doanh như bao hình thức ở ngoài kia. Và người đểu thì ở đâu cũng có, chả cứ ngành nghề nào, thậm chí nó còn ở trong chính gia đình, họ hàng bạn. Chứ đâu phải ở đâu xa. 

    Bài chia sẻ này với góc nhìn chân thực và khách quan nhất, của một người đã từng làm đa cấp 3 năm. Và hiện tại không làm đa cấp bất cứ công ty nào. Chia sẻ chút là, bắt đầu từ sinh viên năm 4, tôi ra kinh doanh sách riêng, sau đó tôi đi làm chuyên về công ty du học, sau đó là gây dựng các hệ thống kinh doanh riêng của mình. Hiện tại tôi đang xây dựng và điều hành các hệ thống kinh doanh riêng, và không tham gia đa cấp nữa, cũng không có ý định quay lại. Cụ thể như nào, những điều chia sẻ dưới đây sẽ khiến bạn hiểu các nguyên nhân sâu xa nhé! Let's go!

    Giải mã số 1: Hãy mở rộng cách nghĩ về đa cấp

    ban-hang-da-cap

    Đa cấp, chỉ đơn giản là, thay vì bạn phân phối hàng, bán hàng của bạn theo hình thức online, bán lẻ, ... thì bạn phân phối hàng theo mạng lưới và cấp bậc. Ví dụ như: Tổng đại lý, Đại lý miền Bắc, Đại lý miền Nam, rồi đại lý các tỉnh, cho đến đại lý các huyện, các xã, và cuối cùng mới là người bán lẻ các sản phẩm. Thay vì tạo ra người bán hàng riêng lẻ, thì tạo ra các nhóm bán hàng, có người đứng đầu các nhóm đó để dễ bề quản lý. Chứ hàng nghìn đại lý làm việc với một mình bạn thì ngỏm ngay! Đây theo thuyết của Trung Quốc trong đánh trận là: Chia để trị.

    Thực ra các mô hình kinh doanh hiện nay, về kết cấu nhân sự cũng đều làm theo hình thức vậy, người đứng đầu rồi người trưởng phòng, người quản lý, các quản lý nhỏ, rồi đến từng nhân sự. 

    Vậy nên việc phân phối hàng theo đa cấp, nhiều cấp bậc, hay mạng lưới không có gì là xấu. Đó là mô hình ưu việt trong kinh doanh. Khi họ sử dụng chính các khách hàng trở thành người phân phối sản phẩm. Chiến lược: khiến các khách hàng cũ quay lại mua hàng và giới thiệu thêm người khác mua hàng là một trong những chiến lược ưu việt và hái ra tiền trong kinh doanh. Nên một người kinh doanh bình thường bạn nên trải nghiệm học hỏi cái hay đó của mô hình đa cấp để tối ưu hóa hiệu quả bán hàng trong doanh nghiệp của bạn.

    Mọi chuyện sẽ trở thành xấu khi cái công ty đó sản xuất các sản phẩm không chất lượng và giá thành sản phẩm quá cao so với giá trị thực sản phẩm mang lại. Nhưng lại dựa vào mối quan hệ, dựa vào khả năng nói ngon ngọt nên bán với cái giá cắt cổ.

    Bản chất của đa cấp thực sự, chính là thay vì bỏ tiền chi phí Marketing, khoản tiền khổng lồ chiếm đến 60% cho doanh nghiệp hoạt động, thì nhờ vào nguồn khách hàng quay lại mua hàng và giới thiệu khách hàng, nên sẽ được chi phí rẻ hơn so với giá trị thực của sản phẩm. Còn ai bán được hàng, có công môi giới được trích % là chuyện bình thường.

    Nhưng đây các bố Việt Nam lại làm ngược lại. Thay vì giảm chi phí đi, đưa ra một mức giá bán ưu việt hơn so với giá trị  sản phẩm để cung cấp sản phẩm tốt cho mọi người. Thì các bố ấy lại dựa vào mối quan hệ tin tưởng giới thiệu để bán giá cắt cổ một thứ sản phẩm "đéo" giá trị gì.

    Cái sai ở đây, thứ nhất là do các bố thành lập doanh nghiệp vừa không đủ tài tạo ra sản phẩm chất lượng cho thị trường, lại tham ăn, muốn làm giàu nhanh, đưa ra mức giá quá cao, quá bất hợp lý cho một sản phẩm giá trị quá thấp. 

    Cái sai thứ hai từ những người tham gia vào mạng lưới, biết là sản phẩm không có giá trị thực gì mấy, biết là giá quá cao, nhưng vẫn bán vì nhìn thấy khoản lãi nhiều. Chả quan tâm sản phẩm giá trị gì, cứ thấy cắt lãi 80, 90% ngon ăn là lao vào.

    Mấy công ty kiểu này, vài năm hô hào tự do tài chính, thu nhập thụ động là sập ngay ấy mà. Nó không bền!

    Giải mã số 2: Đa cấp cũng chỉ là một hình thức kinh doanh mà thôi. Đừng quá tôn thờ hay cuồng si.

    ban-hang-da-cap

    Làm giàu có vô vàn cách, không chỉ đa cấp, bitcoin,... Việc bạn quá tôn thờ vào một công ty, một hình thức kinh doanh là tự bạn hại bạn. Kinh doanh không có chỗ dành cho cảm xúc, cảm xúc sẽ cuốn hết tiền của bạn đi.

    Hãy trở thành một người lăng nhăng trong kinh doanh, dành tình cảm cho nhiều thứ, nhưng không dành quá nhiều cho thứ nào. Có nhiều nguồn thu nhập, nhiều hệ thống kinh doanh, không dốc lòng hết cho thứ gì cả. Luôn có phương án back - up thứ hai thế chỗ. Nguồn thu nhập nào đang vào nhiều thì tập trung vào đó, cái nào ít thì bớt tập trung đi.

    Trong kinh doanh luôn có quy luật 2 năm. Gây dựng, có thành quả rồi đi xuống. Như những hình sin lượn sóng. 

    Sự thật là, dù cái công ty đa cấp, cái hệ thống bicoin hay gì gì đi nữa, nó cũng tuân theo quỹ luật chớm nở, nở rộ rồi tàn lụi, không có gì trường tồn mãi mãi đâu. Kinh doanh gì cũng thế. Nên phải xác định rằng: có lúc nó sẽ đi xuống. Mà nó là của thằng khác, công ty của thằng khác, sản phẩm của thằng khác nên không sớm thì muộn bạn cũng sẽ ra đi, chả nhẽ người toàn hô hào thu nhập thụ động, tự do tài chính mà không đến lúc đi xây nổi hệ thống kinh doanh riêng của chính mình, mà cứ bám đu vào công ty người khác hay sao? Đúng không? Vậy nên đừng dốc hết, hãy giữ một phần cho bản thân bạn nữa.

    Như tôi đi làm thuê, có nhiệt tình với sếp đến mấy, với công ty đến mấy, với anh em đồng chí đồng đội đến mấy, cũng chỉ nhiệt tình trong 30 - 60% mà thôi. Tôi luôn giữ ít nhất 30% cho mình. Ấy là:

    - Trong quá trình đi làm thuê: Ký hợp đồng làm thuê 8 tiếng là 8 tiếng, không có chuyện 8 tiếng ngồi ở công ty làm rồi tối sếp lại lân la giao việc hay xen vào thời gian riêng tư của tôi. Tôi chứ nói chuyện trước chắc cú như vậy. Còn không phù hợp thì next!

    Tôi vẫn còn nhớ, lần đó, có ông sếp vì ông này có bồ nhí, em bồ nhí lại là nhân viên trong công ty, đến lúc bị vợ phát hiện ra, tối về có khi 9h đêm, 11h đêm vẫn nhắn tin đến cho team marketing của chúng tôi hỏi việc. Toàn những câu hỏi xàm vl, nó không quá quan trọng để phải hỏi ngay trong đêm, hoàn toàn ban ngày hỏi được. Chắc tối về đéo nói chuyện với vợ. Cứ ban ngày 8 tiếng thì éo thấy mặt mũi sếp đâu, cứ đêm là  thò mặt ra nhắn cho chúng tôi. Tối đầu tiên tôi còn tiếp trả lời. Thấy toàn nói mấy chuyện công việc vớ vẩn, bắt đầu tối thứ hai, các em dưới tôi còn sợ sếp nên nói chuyện, chứ tôi là tôi đéo tiếp. Tôi off điện thoại, ngồi đọc sách. 

    Được mấy hôm, sếp nhắn thẳng tin vào nhóm: Phúc, tại sao anh nhắn tin không trả lời?

    Vl, tôi quan niệm khác, tôi ký HD với công ty 8 tiếng, thì 8 tiếng tôi là nhân viên của ông. Còn buổi tối tôi là vua, éo dưới trướng ai, mà ngồi đó tiếp chuyện ông. Thời gian đéo đâu thanh xuân của tôi ngồi tiếp một người bồ bịch, cứ tối là rở công việc ra che mặt vợ. Nếu không đọc sách, Tôi còn đi tán giai, tìm chồng về cho Mẹ. Ấy là chưa kể tôi còn đi xây dựng hệ thống kinh doanh của mình. Cứ bập vào trả lời tin nhắn trả lời sếp là cứ tin này nó lan man sang tin khác, mất 1, 2 tiếng buổi tối là chuyện thường. Tôi nhắn thẳng lại:

    - Buổi tối em còn giải quyết việc riêng tư của em. Mong những việc không gấp sếp làm việc vào giờ hành chính.

    Lúc đó tôi xác định luôn tinh thần, 1 là ok, 2 là next chứ không thể có cái kiểu, tối tối nhắn tin toàn tin xàm với sếp được. Đúng ra ông muốn nói chuyện với tôi vào buổi tối ông phải xin phép, phải xin lỗi, chứ kiểu đéo đâu, nhắn đêm hôm người ta không trả lời lại còn hoạnh. Bình thường có event, sự kiện công ty, việc làm tối chạy sự kiện là bình thường, nhưng đó là việc gấp, còn cả ngày 8 tiếng thì làm việc đi, phải tôn trọng thời gian của nhau. Mà suy cho cùng ông cũng là đi làm thuê cả.

    Sau khi nhắn trả lời lại như vậy, tôi điên, tôi bảo với các em của mình:

    - Tối 11, 12 giờ đêm, đéo lôi vợ ra chịch đi, nhắn nhắn cái cứt!

    Nếu bạn không quen với kiểu nói chuyện này thì đây là câu chuyện có thực mà mình kể, cuộc đời nó thế. Ta không chửi nhau nhưng thật khiến ta chửi thề! Mấy em trong phòng tôi còn hay trêu lại là: Nếu sếp dưới 30 tuổi, đẹp trai chưa người yêu thì chúng em còn tiếp. Không thì next hết.

    Vậy nên, dù bất kỳ ngành nghề nào, công việc nào, vị trí nào, đừng có tôn thờ, để nó lên đầu. Nó sẽ dìm bạn xuống đáy vực sâu. Hãy có nhiều nguồn thu nhập, tạo ra hệ thống của mình, tạo ra sản phẩm của mình.

    Mấy người suốt ngày hô hào bạn tham gia công ty đa cấp này sẽ tự do tài chính, để xem 2, 3 năm nữa họ còn làm ở công ty đó hay không? Hay họ lại chạy sang công ty khác, chạy sang hình thức sản phẩm khác rồi lại hô hào tự do tài chính, thu nhập thụ động ở công ty khác tiếp? Chỉ những thứ là của bạn, quyền sinh quyền sát nằm ở tay bạn, thì  bạn mới mơ đến tự do tài chính hay thu nhập thụ động mà thôi.

    Vậy nên, dù làm gì đi chăng nữa, thì thời gian, tiền bạc, công sức,.... đừng có dành quá 100%, hãy luôn biết để ra 30% cho chính bản thân mình nữa. Bản thân mình bây giờ, thì 70% mình dành cho mình, còn 30% đi hợp tác cùng các anh em khác tạo ra các dịch vụ như Vending Web. Nếu bạn cần hay biết ai cần làm web, xây hệ thống bán hàng, kinh doanh tự động,... thì hãy liên hệ đến Vending web nhé! 

    Giải mã số 3: Nếu đó không phải công ty bạn tạo ra, sản phẩm bạn tạo ra, bạn không có quyền hay tư cách nhắc đến thu nhập thụ động hay tự do tài chính

    Thu nhập thụ động cũng có thu nhập thụ động this, thu nhập thụ động that. Có loại thu nhập thụ động một năm, hai năm, có loại thu nhập thụ động vài tháng.  Mà cái chúng ta hướng ở đây là thu nhập thụ động cả đời.

    Cứ nghĩ đơn giản thế này, cái thời gắn bó và làm cả đời cho một công ty nó qua rồi, trung bình giờ các nhân sự chỉ làm khoảng 2 - 3 năm/ 1 công ty. Vậy nên việc bạn làm một công ty đa cấp rồi bạn nghỉ, như người lao động nghỉ việc, chuyển sang công ty mới thôi. Vậy thì việc bạn bán hàng cho một công ty của người khác, bạn làm cho một công ty của người khác thì sao nghĩ đến thu nhập thụ động lâu dài hay tự do tài chính được. Tính ngày, tính tháng thôi. Nói gì đến hàng chục năm hay cả cuộc đời. Được tý thời gian thôi à.

    Nhiều người tham gia vào mạng lưới đa cấp bị ngộ nhận. Ngộ nhận rằng, bản thân cứ xây dựng mạng lưới, cứ bán hàng là sẽ tạo ra được thu nhập thụ động hay tự do tài chính. Không phải. Chỉ nên nghĩ đơn giản là, một nhân viên bán hàng hay một trưởng nhóm bán hàng cho một công ty thôi. Bán hàng cho công ty khác là làm thuê cả. Còn mấy câu nó nói rằng: bạn đang làm chủ hệ thống bán hàng của bạn, rồi bla bla bla,... chẳng qua là những lời dụ dỗ ngọt ngào của người tạo ra công ty đó để dụ bạn vào mạng lưới của họ, bán hàng cho họ mà thôi.

    Nhiều người lấy Ông Robert Kiyosaki ra và bảo: Ông ấy khuyên làm đa cấp tự do tài chính. Đó là bọn đa cấp nó bẻ lái. Chứ thực tình ông ấy khuyên là: Tạo ra công ty phân phối hàng hóa theo kiểu mạng lưới bán hàng đa cấp. Tức là bạn thành lập ra công ty của bạn, tạo ra sản phẩm của bạn, và phân phối sản phẩm đó theo mô hình mạng lưới đa cấp, thay vì bán lẻ, hay bán online,.... Chứ còn đây, bạn tham gia vào mạng lưới của công ty khác, bán sản phẩm của công ty khác, thì bạn chỉ là một mắt xích tạo ra thu nhập thụ động cho người đứng đầu công ty đó mà thôi. Mơ ước gì! 

    Trong quá trình tôi làm đa cấp 3 năm, tôi cũng ước ao tạo được hệ thống bán hàng thụ động lắm chứ. Tôi cũng được nếm mùi chút chút. Ấy là khi các F1, F2, F3 của tôi đã cứng cáp và làm được việc, khi các bạn ấy giao tiếp tốt hơn, bán hàng tốt hơn, chốt khách tốt hơn, thì khi tôi đang ngồi ở trên lớp học, thì nhận được tin nhắn tuyến dưới báo đã bán thêm được hàng, bán được một khóa học tiếng hay hay kỹ năng mềm. Một đơn hàng tôi được trích 200 - 300 nghìn. Vui lắm chứ, ngồi ở nhà mà nhận được tin tiền về. Ai chả sướng.

    Tuy nhiên được mấy hôm thôi. :))) kk

    phan-tich-ban-hang-da-cap

    Tạo ra được hệ thống, huấn luyện các tuyến dưới bán được hàng, hệ thống sập rồi lại dựng, cực kỳ vất vả. Giờ tôi cũng không đếm nổi bao lần sập hệ thống còn có mình tôi hay 1, 2 người nữa. Ban đầu mỗi lần sập tôi còn đếm. Xong nó sập nhiều quá tôi cũng chẳng buồn đếm nữa. Rồi sau 2 năm rưỡi, 3 năm, làm chán một công ty tôi nghỉ tìm công ty khác. 

    Hai cái quan trọng nhất tạo ra thu nhập thụ động chính là thương hiệu sản phẩm và thương hiệu cá nhân. Trong quá trình bạn bán hàng cho công ty khác, có thể hệ thống bạn sập đấy, nhưng quá trình bạn làm, bạn kể về sản phẩm đó, thì dù hệ thống bạn sập, cũng đã lan tỏa cho thương hiệu sản phẩm rất nhiều. Vậy nên cái thứ được lợi nhất chính là cái công ty tạo ra sản phẩm đó. Bạn chỉ là người đi làm thuê thôi.

    Rất nhiều người bán hàng đa cấp, đã lấy thương hiệu cá nhân đi quảng bá cho sản phẩm công ty khác. Họ chỉ làm thuê thôi mà không biết, mồm cứ oang oang, tay cứ đánh bàn phím tanh tách: nào là thu nhập thụ động, nào là tự do tài chính. Thấy mà thương! Thế mới nói, thiếu hiểu biết luôn khiến bạn khổ sở.

    Giờ đây, nhìn những người bán sản phẩm của công ty khác, từ đa cấp, bitcoin, tiền ảo, bảo hiểm,... rồi vô số các  hình thức bán hàng khác,... họ cứ hô hào tự do tài chính mà thấy thương. Cũng cảnh đi làm thuê cả mà cứ ảo tưởng.

    Vậy nên mới nói, để bán hàng đa cấp tạo ra được thu nhập thụ động lâu dài thực sự thì bạn phải là chủ của công ty đa cấp đó, người tạo ra sản phẩm đó. Tương tự như vậy đối với Bitcoin, bảo hiểm,... Chả có phần thưởng tự do tài chính, thu nhập thụ động cho những người bám vào công ty của người khác cả.

    Mấy cái đó là bài học tôi ngộ ra từ năm tôi 21 tuổi rồi. Nên quả thực giờ nhìn mấy người 30, 40 vẫn hô hào vậy, em, cháu thấy xàm vl. Thay vào đó hãy tự gây dựng hệ thống kinh doanh cho bản thân. Điều đó mới tồn tại mãi mãi.

    Nếu thấy ý nghĩa, giúp Phúc Tài Chính chia sẻ ngay bài viết này cho bạn bè của bạn
    bằng cách bấm tại đây nhé!
     
    Đồng hành cùng bạn cả đời!
     

    Ủng hộ Phúc Tài Chính

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!