• Trang chủ
  • Mất gì thì mất, đừng bao giờ đánh mất CÁI TÔI

    Mất gì thì mất, đừng bao giờ đánh mất CÁI TÔI


    Mất gì thì mất, đừng bao giờ đánh mất CÁI TÔI. Mình nói thật là sống thế nào nghiệp nó quật hết lên mặt. Mình có đọc ông Lincoln - Tổng thống Mỹ có nói: Người 40 tuổi phải chịu trách nhiệm các đường nét trên khuôn mặt mình. Tức là từ 40 tuổi trở đi, bạn làm gì nó hiện hết lên mặt. Những đứa con gái trên dưới 25, 26 như mình, nhìn người rất dễ, là ưu thế nhạy cảm phái nữ. Nên mấy bác mặt mũi thế nào cảm nhận hết được. Nhiều ông nhìn, miệng bảo diễn giả mà mặt hiện hết đường nét như lão chí phèo, nhìn hám sắc, hám tiền, ác, cái thứ hoang dã nguyên thủy chứ không phải học thức mà nhiều người lao vào tung hô. Mình nhìn ghê bỏ mịa. Bạn có công nhận có người nhìn không khác gì con thú không? Đàn ông thì háu gái, Đàn bà thì sự gian xảo sắc lẹm. Mình rất hay quan sát khuôn mặt. Nhìn người họ thật tâm giúp đỡ nó có sự thanh thoát nhẹ nhàng.

     

    xay-dung-tai-san-kinh-doanh-online-phuc-tai-chinh

    Hôm trước nói chuyện với một Đại tiền bối, nói chuyện máu lạnh:)) làm tôi cũng bảo tôi cũng máu lạnh. Nói đúng hơn thì tim thì nóng, nhưng cái đầu giữ được độ lạnh.

    Tôi là người sẵn sàng cắt bất kỳ mối quan hệ nào.

    Cũng là người không phải vì thấy người khác giàu có mà xúm vào.
    Bởi vì quan niệm của tôi, kiếm tiền là phải vui, phải thích, phải hạnh phúc. Còn nếu chỉ vì đồng tiền mà phải "hi sinh, chịu đựng" thì thôi quay xe. Về làm bát cơm muối vừng vẫn ngon rểu. Chính vì vậy nên tôi phải kinh doanh riêng, vì nếu làm thuê với cái tính cách đó thì không thể nào ngóc lên được.:))
    Tôi còn nhớ khi đi làm thuê, khi rất nhiều đồng nghiệp nịnh nọt sếp để tăng lương, nhìn có đứa con gái bị Sếp ép uống rượu say đến mềm nhũn người mà phát sợ. Còn tôi thì không có. Tôi chỉ có làm ra kết quả, và trả tôi xứng đáng, còn nếu trả không xứng thì tôi đi. Có vậy thôi. Sòng phẳng. Thế giới này nhiều người lắm, nhiều công ty lắm. Chỉ thiếu người năng lực thôi.
    Đi làm thuê, chưa bao giờ sếp hay đồng nghiệp nào ép tôi uống được ly rượu, vì tôi không thích. Thế thôi. Họ có nói, ép thì tôi nói lại rằng:
    - Bây giờ anh mời rượu em là để anh em mình vui đúng không?
    - Ừ, đúng
    - Nhưng mà em uống rượu vào em không thấy vui :v
    Lại còn:
    - Em không uống là em không nể anh à
    Tôi lại đốp lại là:
    - Anh ơi, nếu đo việc nể anh chỉ bằng chén rượu thì nó lại hơi thấp quá:)) Quê em làm ít gạo nấu ra cả thùng:))
    Có đợt, ông Giám đốc hát, hát không ra gì mà chúng nó cứ bâu vào khen, làm Sếp có tý tửu vào hát càng hăng :)). Làm tôi đứng một góc nói với ông anh thân thiết: Bảo Ơ bọn này dở à, hát nghe đau hết đầu. Đừng khen nữa:)))
    Nên tôi khen ai là tôi khen thật.
    Có gì nói đấy.
    Mà nhiều khi khen là chuyện bắt buộc phải làm. Bởi bạn đừng nghĩ khen là dễ. Đúng là khen là dễ thật, nhưng khen thật lòng lại cực khó. Khen làm sao để hỗ trợ các anh chị học viên có thể tiến lên và bung tỏa thương hiệu cá nhân làm tốt. Nên đôi khi chất đào tạo nó ngấm vào máu như vậy.
    Nên yên tâm đi, Phúc nói là chỉ có thật thôi:)) Thô mà thật:)) Vì không phải ai tôi cũng khen. hihi
    p.s: Một tấm ảnh cũ hồi đi làm thuê. hihi
    phat-trien-ban-than

    Nếu thấy ý nghĩa, giúp Phúc Tài Chính chia sẻ ngay bài viết này cho bạn bè của bạn
    bằng cách bấm tại đây nhé!
     
    Đồng hành cùng bạn cả đời!

    co-van-phuc-tai-chinh

    Ủng hộ Phúc Tài Chính

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!