• Trang chủ
  • Nhật ký phúc tài chính - kỳ 1: Bơ vơ giữa đời, làm sao để kiếm ra tiền đây?

    Nhật ký phúc tài chính - kỳ 1: Bơ vơ giữa đời, làm sao để kiếm ra tiền đây?

    0
    79

    Bắt đầu với kỳ một của cuốn nhật ký đắt giá và chân thật nhất mọi thời đại cho người khởi nghiệp: Nhật ký Phúc Tài Chính. Tại đây bạn sẽ khám phá ra những tư duy sống khác biệt, cùng với cách làm việc khôn ngoan để tạo nên những hệ thống kinh doanh kỳ tích và vĩ đại của riêng bạn. Dưới lối kể chuyện hóm hỉnh ẩn bên trong những câu chuyện đã đi qua đời và tôi luyện lên Phúc Tài Chính.

    nhat-ky-phuc-tai-chinh

    Người kinh doanh, khởi nghiệp luôn phải đối mặt với sự cô đơn. Và điều này, tôi khẳng định là đúng. Cho dù có ai ủng hộ bạn đi chăng nữa, thì bạn sẽ luôn phải cô đơn trong chính doanh nghiệp của mình, trong lý tưởng của mình mà ít ai đồng điệu được. Rồi từng ngày khi chỉ có một mình bạn, đối diện với màn đêm, rồi từng ngày tháng ngẩng đầu lên đã trễ giờ ăn 2, 3 tiếng. Tiền về nhiều thì không sao, nhưng giai đoạn khởi sự, hay giai đoạn hệ thống kinh doanh đang ở đáy hình sin, tiền ngóng cả tháng chẳng thấy về, lúc ấy, bạn khó lòng san sẻ được với ai. Có mệt mỏi qua muốn mở lòng một chút, người lạ thì nói một vài câu bâng quơ, người thân thì lo sốt vó, người vô tư độc miệng thì lại quẳng cho câu: đã bảo ngay từ đầu rồi, làm làm đéo gì? ... Bạn chỉ biết thở dài, rồi đến một lúc bạn học cách im lặng, im lặng cả khi thành công, im lặng cả khi thất bại, để tập trung tiếp tục gây dựng sự nghiệp bạn ấp ủ trong đầu.
     
    Thế mới nói, cuộc chơi khởi nghiệp, kinh doanh riêng, nhiều người bỏ cuộc. Nhiều người lại thu dọn lại ước mơ để quay trở lại làm thuê, nhận từng đồng lương mỗi tháng để có tiền duy trì cuộc sống. Họ phải ngồi ở nơi không thuộc về họ, và cho dù họ có lên chức Trưởng phòng, giám đốc thì chiến thắng đó không thực sự làm họ hạnh phúc, có chăng là có tiền mà thôi. Họ sẽ luôn đau đáu mong ngày trở lại. Trở lại con đường của chính họ, và luôn bảo vệ tư duy kẻo môi trường làm thuê làm họ lạc lối về, thậm chí là lạc cả cuộc đời trong cuộc chơi của người khác và lại chẳng có tý tài sản nào trong đời.
     
    Đã có lúc, ngồi ở vị trí Quản lý, tiền đổ về nghìn đô, nghìn đô một tháng, đôi khi gẩy phát 4, 5 triệu là tích tắc chuyện bình thường. Nhưng bản thân tôi vẫn luôn cảm thấy chỉ có tiền thôi thì không ổn. Và quả thực vậy, nếu bạn đem cả tương lai tài chính, sự ổn định của bạn và gia đình vào tiền thì không hề ổn chút nào. Bắt buộc phải xây dựng tài sản đẻ ra tiền hàng tháng và thuộc về bản thân mình.
     
    Những gì tôi trải qua, câu chuyện tôi từng đi, giờ tôi kể lại. Cả cái quá trình này, tôi đem ra trình bày, không hề có chút nào gọi là may mắn. Tất cả đều là sự nỗ lực, phấn đấu, đấu tranh với chính bản thân mình, một cách bền bỉ và liên tục. Cũng có những hố sâu thất bại trong đời, và tôi đã vượt qua, có những thất bại, đã đứng lên tiếp. Để hi vọng rằng, câu chuyện oái ăm, có lúc thú vị, có lúc quặn đau nghiệt ngã của tôi có thể bầu bạn với một ai đó, cũng đang trên hành trình tìm kiếm và xây dựng lên thành quả của cuộc đời mình. 
     
    Và chào mừng bạn đến với Nhật ký Phúc Tài Chính và tại đây, tôi chỉ cho bạn chính xác những tư duy cần cài đặt và hành trình để xây dựng lên hệ thống tài sản thành công, trên từng chặng đường của Phúc Tài Chính trải qua. Chúng ta cùng bắt đầu và đồng hành trong suốt quyển nhật ký nhiều kỳ này nhé.
    Kỳ 1: Bơ vơ giữa đời, làm sao để kiếm ra tiền đây?
    Ngay từ khi còn bé, chắc tầm khoảng 5,6 tuổi, tôi đã luôn muốn kiếm ra tiền. Chắc bạn sẽ thấy khá bất ngờ khi một đứa trẻ vừa dứt sữa 3,4 năm mà đã có tư duy như vậy. Nhưng quả thực tôi luôn muốn kiếm ra tiền. Tôi nhớ một lần, tôi đã đi nhặt đồ hỏng quanh nhà và gọi một cô đồng nát vào để bán. Nhưng chưa kịp bán thì mẹ về, tôi sợ quá không dám chạy ra ngõ nữa. Trốn trong nhà. Rồi cô đồng nát ấy đi. Còn mẹ tôi thì không nói gì sau đó cả. Thật là hú hồn.
     
    Bố mẹ tôi thì luôn bảo tôi học giỏi để đỗ đại học khối A và kiếm ra nhiều tiền. Tôi miệt mài học 12 năm, ngoan ngoãn theo góc nhìn của gia đình. Thì ngoan quá ấy chứ. Một đứa bé như cái kẹo, luôn ghi tên trên bảng trường, còn làm liên đội trưởng hô trước toàn trường, đúng là xã lúc nào cũng bảo: Ông Chẩm có hai đứa con đẹp, xinh lại ngoan học giỏi. Bố mẹ rất tự hào về hai anh em tôi, có thể nói đó là động lực, là niềm vui mỗi khi làm đồng về vất vả.
     
    Nhưng quả thực, ngày đó tôi đi học chăm chỉ không chỉ là vì con ngoan, trò giỏi đâu. Đó chỉ là một phần thôi, vì trẻ con mà, được khen nhóc nào chả thích. Tuy nhiên, cái mong muốn và tác động đến tôi lớn nhất là, học giỏi thì thi vào khối A, thì làm được nhiều tiền như những người bác đi trước trong gia đình tôi. Hồi 17 tuổi khi đó, tôi đã nghĩ, tôi thi đỗ học viện tài chính, tôi ra trường sẽ làm 15 triệu mỗi tháng. Chỉ tiền. Chỉ tiền thôi. Tôi thích kiếm ra nhiều tiền.
     
    Chính vì vậy, khi đã thi đỗ Học viện tài chính, tôi đã nghĩ tôi được học cách kiếm tiền và tôi sẽ áp dụng làm ra nhiều tiền. Nhưng ôi không! Cuộc đời không bao giờ như tôi hi vọng. Vừa vào trường nhập học, cầm cái lịch có khi đến cả kỳ đầu tiên tôi học môn giáo dục quốc phòng. Trời, thầy cô không dạy cách kiếm tiền, tôi đang được học cái gì thế này? 12 năm tôi tôi vất vả ngày đêm, cuối cùng tôi không biết được dạy cách kiếm tiền.
     
    Những ngày tháng dưới cái trời nắng gắt còn sót lại của cuối hè, mặc bộ quần áo bộ đội, chân đi dày, đầu đội mũ cối, ngồi xuống nhìn ra sân tập với những người bạn lớp khác, tôi biết, thế này không ổn. Tôi không thể sống thong thả thế này được. Như này không kiếm ra tiền. 
     
    Chỉ tầm độ 10 ngày, tôi bắt đầu rời khỏi trường, và đi làm thêm, rong ruổi trên phố xá Hà Nội. Ban đầu đi nhờ xe đạp của một chị tôi quen, sau đó gom góp cũng mua được chiếc xe đạp riêng tự đi, do tiền tôi làm ra nên tôi tự hào vãi chưởng. Ngày đó, tôi đã nhận ra rằng, sẽ khó để có thể ngồi đó mà được người khác dạy về cách kiếm tiền. Muốn kiếm được tiền chỉ có cách bản thân mình vận động thôi.
     
    Khác với cấp 3, chỉ mong muốn có điểm cao. Thực ra là vì tôi nghĩ, điểm cao, học giỏi thì mai sau đỗ đại học sẽ kiếm ra nhiều tiền. Nhưng lên đại học, tôi nhận ra, suy nghĩ hồi cấp 3 sai mẹ nó rồi. Điểm cao đỗ học viện tài chính cũng không kiếm ra tiền, cũng không biết cách kiếm tiền. Tôi phải truy tìm và học tập những thứ giúp bản thân thôi kiếm ra tiền.
     
    Từ đó, 4 năm đại học của tôi, quả đúng là tự học. Trước khi dành thời gian học bất kỳ cái gì, tôi sẽ tự đánh giá xem nó có kiếm ra tiền hay không. Những môn không giúp tôi kiếm ra tiền, tôi bỏ qua, chỉ đủ điểm, thậm chí lúc thi, quen thân với hai bạn ngồi trên, ngồi dưới. Chép của bạn ngồi trên, đưa cho bạn ngồi dưới, rồi chép của bạn ngồi dưới đưa cho bạn ngồi trên. Có lúc tôi còn phân công luôn, bạn nào làm câu nào, để tý chuyền bài cho dễ:)) Còn những môn liên quan đến tiền, và tôi cảm thấy quan trọng tôi sẽ đọc sách và học thực sự. Chả thế bảng điểm của tôi, có những môn chỉ 4,5 còn những môn lại 10.
     
    Cho đến tận khi đi làm thuê, tôi vẫn giữ thói quen đó. Trước khi làm cái gì tôi cũng đánh giá xem có ra tiền hay không. Có ra tiền thì sẽ làm, còn không ra tiền thì thôi. Mọi thói quen, hành động của chúng ta phải hướng tới việc kiếm ra tiền thì mới có ngày đổi vận được.
     
    Trở lại với những ngày tháng đầu tiên khi bước ra làm riêng ấy. Tôi bơ vơ và không biết việc gì sẽ ra tiền. Tôi đi đường và hay nhìn vào những toàn nhà cao tầng trên con phố Hà Nội và luôn đặt ra câu hỏi: Làm thế nào để ra tiền đây?
    Rồi dần dần gần 4 năm đi làm thêm thời sinh viên tôi hiểu được rằng: tôi phải có gì đó bán cho mọi người thì mới ra tiền được. Muốn vậy tôi phải có cộng đồng người biết đến tôi thì tôi mới có nơi để bán được. Muốn vậy tôi cần phải có khả năng marketing từ viết lách, thuyết trình, thu hút đám đông, và thủ thuật xây dựng cộng đồng,... Rồi năm thứ 3 tôi bật ra xây dựng thương hiệu cá nhân mạnh mẽ, đánh dấu việc lập nên hệ thống kinh doanh đầu tiên, hồi đó tôi nhập sách về bán. Bán cực chạy khiến tôi có phần lơ là việc học trên trường. Điều đó cũng dẫn tới những năm khốn đốn ở Nhật ký Phúc Tài Chính sang 2 tôi sẽ kể cho bạn. Tiếp đó tôi cũng nhận ra rằng, nếu tôi có thể tự tạo ra sản phẩm của mình, thay vì nhập sản phẩm của người khác thì số tiền lãi sẽ cao hơn rất nhiều. Đó là điều tôi nhận ra sau những buổi trưa nắng long đong đi đàm phán giá sách tại những cửa hàng cung cấp sách trên đất Hà thành.
     
    Sau này tôi đi làm thuê, tôi đã cực kỳ cảm ơn những tư duy kiếm ra tiền đó. Bởi khi đó tiếp xúc với nhiều người đi làm thuê, tôi nhận ra rằng. Khi tôi muốn kiếm tiền, họa hoằn lắm tôi mới phải nghĩ đến việc xin vào một công ty. Còn tôi sẽ chỉ nghĩ đến việc, bán cái gì, xây dựng cộng đồng gì để bán được sản phẩm đó. Chứ không chỉ tư duy chăm chăm apply CV đi khắp nơi mong một công ty nào đó gọi phỏng vấn.
     
    Cách đây không lâu, tôi nghe một câu của chương trình RAP VIỆT: Ta ra đường tìm cơ hội, lại bỏ lỡ cơ hội về nhà. Suốt 3,4 năm đầu tiên miệt mài trên đất Hà Nội, tôi đã hình thành nên một suy nghĩ, từ đó ngày càng bền chặt tạo thành tư duy bất biến và khát khao của tôi. Đó chính là Tôi muốn xây lên một hệ thống kinh doanh tự động trước khi sinh đứa con đầu tiên của mình. Và khi đó tôi chỉ 21, 22 tuổi, tôi đã nằm lòng tư duy như vậy. Bởi lẽ, suốt 3 năm học trường huyện phải đi trọ suốt, cùng với 4 năm đại học xa nhà, tôi chỉ mong được trở về nhà sống cùng ba mẹ.
     
    Tôi sẽ xây lên một cộng đồng lớn mạnh, tạo ra nhiều sản phẩm, sử dụng các công nghệ để tự tạo ra cộng đồng, tự bán hàng cho mọi người. Tôi đã khép lại 4 năm đầu đời ở cái đất Hà Nội sục sôi với tư duy như vậy. Và đó cũng là đáp án trọn vẹn nhất cho câu hỏi bơ vơ không lời đáp suốt rất nhiều năm qua: Làm gì để kiếm ra tiền đây? Và đó là hành trang quý giá nhất cho tôi khi tốt nghiệp đại học ra trường, bắt đầu bước chân thực sự vào cuộc chiến tạo dựng các hệ thống kinh doanh.
     
    Nếu thấy ý nghĩa, giúp Phúc Tài Chính chia sẻ ngay bài viết này cho bạn bè của bạn
    bằng cách bấm tại đây nhé!
     
    Đồng hành cùng bạn cả đời!
     

    Ủng hộ Phúc Tài Chính

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!