• Trang chủ
  • Nhật ký phúc tài chính - kỳ 2: Bị cuộc đời sỷ nhục và cách vượt qua

    Nhật ký phúc tài chính - kỳ 2: Bị cuộc đời sỷ nhục và cách vượt qua

    0
    68

    kỳ một Nhật ký Phúc Tài Chính, bạn đã biết, hành trang tôi mang vào cuộc đời khởi nghiệp của mình chính là tư duy: Xây dựng cộng đồng, tạo sản phẩm để bán, xây dựng lên hệ thống kinh doanh tự động. Và tôi đã không ngờ rằng, cái hướng đi nhiều hoài bão và lý tưởng ấy, lại lấy của tôi hết sự ngây thơ đầu đời đến cạn kiệt, tát vào đời tôi vô số cú vả méo mặt ở trong kỳ hai này. Bị cuộc đời sỷ nhục và cách vượt qua.

    Bạn ạ, nghiệp quật theo quy tắc hội tụ là có thật. Thành quả của bạn có thể đến rải rác, hay cùng một lúc. Nhưng còn nghiệp thì nó tụ lại, nó quật cho một nhát dập dúi dụi. Nó quật cho đứt tư duy thành công. Nếu ai mà yếu thì khó lòng mà gượng dậy được. Tôi đã được nếm trải thất bại đầu đời theo cách như thế. Nghiệp đổ bộ vào như cơn bão quần quật, dày vò ta khổ sở, rồi mang hết tất cả những gì ta có đi. Có những ngày tháng nhục như chó là có thật.

    nhat-ky-phuc-tai-chinh

    Kỳ hai: Bị cuộc đời sỷ nhục và cách vượt qua

    Nói thật là tôi không muốn sống lại những ngày tháng ngu dại đó, dù chỉ là nghĩ. Hi vọng rằng kể lại câu chuyện thất bại đầu đời, để cho những ai đang bước đầu khởi nghiệp có thể tránh được mà đỡ bị tổn thương cả về vật chất lẫn tinh thần.

    Ngày đó, khi đã luyện được kỹ năng viết một status thu hút 200, 300 like, rồi thuyết trình, bán hàng,... từ công việc làm thêm thời sinh viên, năm thứ ba đại học, tôi bật ra xây dựng cộng đồng khách hàng riêng của mình và nhập sách về bán. Uây chưa bao giờ tôi cảm thấy cuộc đời sướng như vậy, khi ngày nào cũng có 500, 1 triệu tiền lãi bỏ túi. Những tiếng chuyển khoản tinh tinh báo tiền về luôn làm tôi thích thú.

    Tôi đã ham và bỏ bê việc học của mình. Khi các bạn đang làm bài tập liên quan đến phân tích nguồn vốn, thì tôi đang com cóp vốn đi nhập hàng. Khi các bạn đang làm các bài tập tính lợi nhuận, thì tôi đang tính hôm nay bao tiền vào túi. Nói thật là tính tôi nó rất thực tế, chả thế mà bà chị chơi thân với tôi bảo: mày có bao giờ biết thất tình là gì. Đúng vậy, có yêu đấy, nhưng hết yêu cái, tôi lại nghĩ: ôi giờ rảnh vl, làm cái gì kiếm ra tiền nhề? :)) hầu hết trong cuộc đời tôi không có thời gian hoang phí về những chuyện không kiếm ra tiền.

    Tuy nhiên, có một vấn đề tôi phải đối diện để làm tròn bổn phận với gia đình, đó chính là phải có được tấm bằng và học ra trường cho xong. Và bạn biết đấy, đúng cuối năm ba, đầu năm tư, khi các bạn rục rịch đi thực tập, thì công việc kinh doanh của tôi đang lên, và phải nói một từ phất. Làm bao nhiêu năm ăn một giờ. Từ những ngày đi làm thêm 19 tuổi chẳng thấy tiền đâu, toàn đập đầu vào tường, cho đến tận năm ba ấy là lúc tiền đổ về với tôi. Mỗi ngày cứ đủng đỉnh đăng status thu hút và bán hàng, về nhẹ nhàng 500, 1 triệu, có những ngày về 3, 4 triệu. Ngày đó tôi lấy thương hiệu là Phúc Jim Rohn, những năm mà facebook còn chưa phổ biến, mà kênh của tôi đã thu hút hàng 300, 400 người like status, một video đăng lên phát một ngày hơn 1000 lượt xem. Nổi vô cùng. Đến nỗi một anh diễn giả rất nổi, tôi hay đi cùng ngày đó, còn bảo rằng: Con Phúc kia, hôm nay tao đi dạy, mà tao hỏi ở đây có bao nhiêu người biết con Phúc Jim Rohn? mà nửa hội trường giơ tay. haha.

    Chính vì vậy, tôi say mê với hệ thống đang lên đó. Nói thật, là ai khởi nghiệp thì cũng say mê thôi. Khi những gì mình từng tìm kiếm, từng làm việc, từng xây dựng cho ra những quả ngọt tiền tài như vậy. 

    Nhưng cũng cảm xúc quá mà tính toán nông, tôi đã dồn tiền đầu tư quá nhiều, từ website, thuê nhân viên, nhập hàng khối lượng lớn, các máy móc thiết bị làm việc, riêng tiền học tập đã 1000$ ... tôi đang ở giai đoạn hết tiền, cạn vốn theo đúng nghĩa đen.

    Thì lúc này, nhà trường biên giấy về, khi đó, tôi vẫn là một sinh viên năm cuối. Biên giấy về cảnh cáo đuổi học. Đối với tôi khi đó thì cũng là một tờ giấy cảnh cáo thôi, vẫn cho học tiếp ấy mà. Nhưng nhà trường lại gửi về cho bố mẹ tôi. Nhà tôi hoảng hết cả lên. Bố Mẹ bị dọa một trận động trời. Vứt hết đồ đạc của tôi ở đấy, và lôi tôi về nhà Dì ở Mỹ Đình ở. Khi đó, tôi đang từ một hình ảnh ngoan hiền, thành một đứa con tội đồ trong mắt gia đình.

    Tôi có lên tiếng giải thích thế nào gia đình tôi cũng coi tôi là đứa hỏng mẹ nó rồi, đi vào con đường tội lỗi, ... rồi bộ óc của những người phụ nữ, suy diễn ra bao viễn cảnh xấu xa nhất mà chửi tôi để cho tôi ... quay đầu. Thực sự tôi rất sợ phụ nữ. Họ mà rảnh, họ ngồi với nhau, là bao nhiêu chuyện từ con kiến thành con voi trong chốc lát khi truyền từ người này người nọ. 

    Ngày đó, thôi bố mẹ chửi mình đã đành, làm con thì phải chịu, nhưng đây có những bà chị, hay ông anh mang tiếng họ hàng tỷ năm mới gặp một lần, nghe tin tôi bị vậy cũng lao vào chửi như đúng rồi. Thật sự là tôi từ chối hiểu. Đó cũng là lúc tôi nhận ra, có vẻ như người đời, nghe tin người khác thất thế là họ cho họ cái quyền được lao vào ruông rẫy rồi lăng mạ người khác vậy. Và cũng lần đầu tiên tôi nhận ra, người thân, nhưng có vẻ cũng không phải thân cho lắm.

    Vì bố mẹ quá hoảng loạn trước tin tôi bị đuổi học, tôi đành từ bỏ hệ thống kinh doanh của mình, và nhủ rằng, nín nhịn hai năm rồi quay trở lại. Vì bao ngày càng giải thích càng trở nên sai, và không ai nghe tôi, chỉ tập trung chửi tôi, tôi đã lựa chọn im lặng, không giải thích gì nữa. Tôi trở nên lầm lì, im lặng, giải quyết xong 14 môn nợ, và làm luận văn tốt nghiệp 10 điểm tròn trĩnh.

    Trong thời gian đi học lại đó, tôi ở nhà anh trai. Anh trai thì đi suốt nên tôi hay đi với chị dâu. Có vẻ như đời tôi luôn va vào khởi nghiệp. Ngày đó vừa học lại, vừa hỗ trợ chị dâu khởi nghiệp về trường mầm non. Những ngày tháng đi học phương pháp giáo dục sớm trẻ Montesrori, rồi cùng chị dâu làm những ngày đầu tiền mở trường giữa cái nắng hè để cho kịp mùa thu tựu trường. Từ làm thương hiệu, quảng bá, trang trí mầm non, tư vấn cho bố mẹ đến tổ chức sự kiện, làm MC khai giảng. Những ngày tháng vất vả không thể quên.

    Vào năm 2015 tôi tốt nghiệp ra trường, lấy bằng, và chào tạm biệt anh trai và chị dâu từ ra ngoài ở riêng và tìm việc, mặc dù chị vẫn giữ ở lại làm cùng chị. Nhưng tôi vấn muốn khám phá rất nhiều điều ở ngoài kia. Cầm tấm bằng về đưa cho bố mẹ giữ, tôi như thoát được khỏi gánh nặng bổn phận cuối cùng. Tôi đi tìm việc cho mình, và việc tôi làm chính là Marketing.

    Tôi làm cho bên xây dựng kênh youtube trung quốc, xây dựng thương hiệu cá nhân đào tạo quản trị doanh nghiệp cho một anh CEO muốn làm diễn giả, tôi làm Marketing cho một hệ thống đào tạo tiếng anh, rồi làm Content Marketing rồi lên trưởng phòng Marketing cho một bên du học. 

    Trong tất cả những thời gian đó, tôi vẫn luôn nung nấu làm lại hệ thống kinh doanh của riêng mình. Chờ một trận tái đấu ở chính nơi tôi đã từng dừng bước, tôi muốn sống lại tuổi 22 huy hoàng một lần nữa.

    Tôi là kẻ quá quen với việc bị người ngoài nói này nói nọ. Ai va vấp với đời thì cũng sẽ thấy đó là chuyện nhan nhản diễn ra. Khi dù bạn nằm yên cũng trúng đạn. Khi bạn không làm gì người ta cũng bổ vào tên bạn mà réo. Còn quả thực, trải qua cái cảm giác bị chính gia đình mình không tin tưởng và ruồng rẫy, rồi nhìn ra những người mang tiếng chị, là họ hàng đấy nhưng nhảy vào cuộc đời người khác mà chửi khi người khác đang thất thế thì thực sự là cay đắng. 

    Tôi nghĩ đó là điều mà nhiều người khởi nghiệp gặp phải. Cái lý tưởng trong bạn, cái nghĩ lớn trong bạn, ... nhiều người xung quanh bảo điên, bảo ảo tưởng. Khác với những gì ổn định trong cuộc đời họ cái là họ lao vào sỷ vả. Vậy nên anh em khởi nghiệp cực kỳ cô đơn, đặc biệt là những người muốn khởi nghiệp sớm như tôi.

    Nhưng tất nhiên, cái gì trải qua cũng có cái giá của nó. Cái giá càng cao, bạn nhận lại được càng nhiều. Nếu có cho quay lại, tôi vẫn chọn khởi nghiệp ở tuổi 21, 22 ấy. Tôi sẽ không thể chịu được cảnh ngồi ở lớp học những thứ không ra tiền, cũng không chịu được cảnh cứ ngồi làm thuê chờ thời gian trôi đến hết 8 tiếng rồi lại về phải canh tin nhắn sếp mà tiếp. Nếu chọn lại tôi vẫn chọn sự cô đơn đi ngược lại với mọi người xung quanh như vậy. Chứ nói thật, cứ giống mọi người thì làm sao mà nổi bật lên tạo lên được cộng đồng đây.

    Muốn tạo dựng được sự nghiệp, bạn phải đối mặt và vượt qua được sự dè bỉu, những cái tát của những lần thất bại, những tràng sỷ nhục của người đời khi bạn chưa tạo dựng được gì thành công, mà tư duy bạn cứ lồng lộng phải làm giàu. Bạn có thể chọn bực mình, phản kháng hay giải thích lại. Nhưng cách tốt nhất là nên im lặng và kiên nhẫn. Rồi dần dần thành quả sẽ mọc ra, như qua bao ngày im ắng, bạn sẽ thấy củ khoai dưới lòng đất xuất hiện và trồi lên.

    Cho đến tận bây giờ, gia đình tôi vẫn không biết tôi làm gì, tôi giấu rất giỏi, đến khi thành công cũng không báo, chỉ cần khi có việc như đưa bố đi khám bệnh hay mẹ bảo hết tiền, mình đưa tiền ra giải quyết là được. Cần bao nhiêu cũng đáp ứng đủ.

    Gia đình tôi cũng không biết rằng tôi đã tạo dựng thành công những hệ thống kinh doanh tự động ngày xưa tôi mơ ước rồi. Khi giai đoạn Covid, tôi có thể ở cùng với Bố Mẹ ở quê mà vẫn có tiền về đều đặn.

    Mọi chuyện rồi cũng qua đi, và có những chuyện đầu óc ta không còn chỗ để nhớ. Người ta rồi cũng sẽ quên ngay những điều họ nói sau khi gây tổn thương bằng ngôn từ cho ta. Nhưng cái cách ta vượt ra qua nó sẽ khiến cuộc đời ta đi đến đâu và tương lai ta có được những gì.

    Ai khởi nghiệp rồi cũng mắc một trong những chuyện đó thôi, bạn bè chế nhạo, gia đình không tin tưởng, thậm chí cuộc đời cũng hành cho ra bã. Nhưng cái duy nhất, ai cũng có thể rời bỏ bạn, quay lưng với bạn, nhưng đừng bao giờ bạn rời bỏ chính mình, quay lưng với những tư tưởng lớn lao và tư duy thành công đã được vun trồng.

    Tôi hay coi những thử thách là thứ để thử thách tôi xem tôi có thực sự muốn làm điều tôi muốn hay không. Muốn gây dựng lên nghiệp lớn, có chút vất vả đã kêu, có chú t khó khăn đã chùn bước thì thôi thôi.

    Nói thật, nghe mấy bạn trẻ trẻ kêu em mất động lực, tôi thấy buồn cười. Còn nghe mấy người lớn nói câu đó, tôi không ngồi đó mà tiếp chuyện được. Thời gian, đừng bao giờ dành ra than vãn, trình bày hay giải thích, hãy tập trung vào việc giải quyết vấn đề, tìm ra cách ngày càng kiếm nhiều tiền hơn và tự do hơn. Trẻ con đâu mà ngồi rề rà vài ba câu chuyện nhai đi nhai lại. 

    Nhóm bạn chơi của tôi còn thống nhất với nhau là đi nhiều, làm nhiều, rồi gặp nhau có chuyện mới để kể. Tôi hay trêu rằng, giống như một ngày ta than vãn về câu chuyện 10 triệu, thì thời gian sau ta gặp nhau ta lại than vãn đau đầu vấn đề 20 triệu, rồi sau sau nữa, ta lại than vãn nhưng vấn đề giờ là 100 triệu, 200 triệu rồi hàng tỷ. Chứ không thể lặp đi lặp lại than vãn một chuyện được. Đúng không bạn.

    Nếu khó khăn thì vượt qua. Nếu không thể vượt qua ngay được thì kiên nhẫn, trau dồi thêm kỹ năng, tích thêm tiền bạc để chờ ngày tái đấu với đời. Tôi đã tái đấu như nào để thành công. Bởi tôi không bao giờ cho bạn thân được phép thất bại quá 3 lần. Chứ tôi không kiểu tôn thờ thất bại. Vì tôi thấy khá nhiều người cứ nói về thất bại như kỳ tích, hãy nói về những trận tái đấu thành công và thành quả bạn đã tạo dựng được.

    Những trận tái đấu như nào? Làm sao để xuôi thuyền mát mái? Hãy đến với kỳ 3 Nhật ký Phúc Tài Chính nhé!

    Nếu thấy ý nghĩa, giúp Phúc Tài Chính chia sẻ ngay bài viết này cho bạn bè của bạn
    bằng cách bấm tại đây nhé!
     
    Đồng hành cùng bạn cả đời!
     

    Ủng hộ Phúc Tài Chính

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!