• Trang chủ
  • Vì sao lại tránh xa trả góp - giáo dục tài chính

    Vì sao lại tránh xa trả góp - giáo dục tài chính

    0
    871

    Nhiều người vì ham hưởng thụ trước mắt mà ngu dại va vào trả góp. Tiền không có, nhưng cứ vay tiền mua cái đã. Rồi họ lại mang cái đạo lý ra lập luận rằng: người giàu họ cũng đi vay tiền, ai mà chả phải vay tiền. Họ không hề biết rằng họ đang sa lầy vào ung thư tài chính - thứ sẽ khiến tương lai của họ khổ cùng cực. Hãy cùng Phúc Tài Chính tìm đáp án cho câu hỏi, vì sao lại tránh xa trả góp trong bài phân tích tài chính này.

    Các bạn này, tuyệt đối không ham đồ rẻ, thích miễn phí hay say đắm với sự dễ dàng, cuồng nhiệt với sự tham lam, bị thu phục bởi vẻ ngoài bóng loáng. Đừng như vậy. Tất cả những thứ trên sẽ lấy đi vô số tiền của bạn. Lóa mắt vì những cơ hội đầu tư dễ dàng nhưng thực chất đang nạo từng khối tiền của bạn đi. Họ chỉ cần hô lãi 50, 60%, hay mua trả góp lãi suất chỉ 0% là lao theo gót chân diêm vương. Đừng vậy. Hãy rèn cho bản thân tính sẵn sàng trả giá. Sẵn sàng chịu chi, nếu không chịu bỏ công, bỏ sức thì hãy chịu bỏ tiền để có thứ bạn muốn. Phải biết trả giá thì bạn mới nhận được những giá trị thực. Suy cho cùng, tiền bạc, đầu tư là cuộc chơi của cảm xúc mà thôi. Càng vô cảm, bình tâm trước những hô hào xu hướng, bạn sẽ nhận biết được đâu là vàng thật, đâu là vàng giả. Tất cả chỉ là vô thường.

    Thực chất Trả Góp là sản phẩm tài chính độc đáo bậc nhất, tạo bước ngoặt cho sự giàu có của các doanh nghiệp, các ông chủ doanh nghiệp. Đó như miếng pho mát nhử mọi người. Nhử cái ham muốn tiêu xài, cái ham muốn sở hữu vật chất. Sập bẫy cái là mắc kẹt trong đó. Phải mất nhiều thời gian thoát ra. Nhiều người còn không thoát ra được, chưa trả góp xong nhà, đã làm thêm trả góp cái xe. Nằm ở vị trí của người tạo ra cái bẫy đó. Hay là chú chuột với đôi mắt long lanh muốn miếng pho mát mà không biết cái bẫy đang sừng sững đó chỉ chực chờ đó đánh sập tự do. Phải làm nô lệ cho đồng tiền. Chìa khóa là quản lý tài chính.

    tranh-xa-tra-gop

    Câu trả lời số một: Chẳng có ai có thể giàu mà không kiểm soát được ham muốn vật chất

    Thực sự là rất rất nhiều người, và ngay cả con người cũ của tôi cũng đã từng bao biện cho thói quen ham vật chất. Nào là lý do này, lý do kia, tôi rất cần cái đó, cái đó để phục vụ tôi, rồi người giàu họ cũng vay tiền, rồi đầy doanh nghiệp đi mua trả góp để kinh doanh, giờ ai làm gì mà chả phải vay tiền... Tuy nhiên, đã động vào tiền, thì không lý do lý trấu gì hết. Chỉ có một điều: Bạn có tiền hay không mà thôi. Có tiền thì mua. Không có tiền thì nhịn.

    Đừng bao giờ lấy nhiều thứ để ngụy biện cho thói quen ham muốn vật chất, không có tiền mà cũng muốn tiêu thì "rơ" lắm. Trong khi tài chính cá nhân và tài chính doanh nghiệp, đó là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Tiêu xài cho ham muốn cá nhân và chi cho doanh nghiệp nó hoàn toàn khác nhau, thậm chí là đối lập nhau.

    Giống như thế này: Một người muốn mua trả góp một cái điện thoại thật đỉnh 15, 20 triệu, một mẫu mới ra đang hot trên thị trường, muốn sở hữu nó. Dù không có tiền vẫn muốn sở hữu, nên đi vay trả góp. Rồi ngụy biện rằng doanh nghiệp nào muốn thành công chẳng phải vay nợ, toàn độ trả góp. Thì ôi thôi bạn ơi, bạn có biết không, nếu xét về chi doanh nghiệp, thì bạn có biết doanh nghiệp mua điện thoại như nào cho đội ngũ sales và telesales của họ không? Không doanh nghiệp nào điên mà đi mua chục cái điện thoại smart phone 15, 30 triệu cho từng nhân viên bán hàng được. Họ toàn mua điện thoại cục gạch 2, 3 trăm nghìn thôi à. Vậy nên mới nói, toàn những người không vượt qua nổi ải bị vật chất dắt mũi mà lại còn cứ đi lý luận học thức, rồi tiền trong túi chẳng có lấy một đồng.

    Ngay cả trả góp mua nhà cũng thế. Rất nhiều người cũng đi trả góp nhà, mang một đống nợ, trong khi bây giờ dịch bệnh bao nhiêu doanh nghiệp chết hàng loạt, lương giảm xuống, thất nghiệp, công việc bấp bênh. Những vẫn mua trả góp nhà và lại lý luận người giàu ai cũng vay nợ. Đến khổ. Nói thật rằng, hiếm có doanh nghiệp nào mua đất, xây nhà để làm doanh nghiệp cả. Họ toàn đi thuê, để nếu có chuyển trụ sở cho dễ, tránh bị tiền vốn ứ đọng quá nhiều, thậm chí kinh doanh bây giờ còn hạn chế mặt bằng, không dùng mặt bằng, mà chủ yếu đập tiền vào xây hệ thống marketing trên Internet. Chẳng doanh nghiệp nào đi mua nhà ở làm chỗ làm cả, tiền phải cho luân chuyển.

    Rốt cuộc, vẫn là không tiền, mà vẫn thèm cúng tiền cho vật chất mà thôi. Nói như gáo nước lạnh hất vào mặt nhau, nhưng đó lại là sự thật chúng ta cần nhìn nhận. Khi làm kinh doanh, làm doanh nghiệp người ta không sa đà vào ham muốn vật chất, mà người ta tập trung tạo ra dòng tiền về. Hiện nay nhiều người kinh doanh trên Internet thu nhập về hàng chục triệu một ngày, mà họ cũng có cần mua mặt bằng trả góp, hay ôm một đống đồ điện thoại, xe trả góp về đâu.

    Câu trả lời số hai: Ông nào ham vật chất, mà lập doanh nghiệp là vỡ mồm!

    Tuổi 21, khi tôi vẫn còn là đứa ngu dại ham vật chất. Khi đó tôi góp tầm 1000 đô vào mở một trung tâm tiếng anh và kỹ năng mềm cùng hội bạn đi làm thời đó. Đúng là mấy bọn trẻ yếu về tài chính mà lại ra gió khởi nghiệp. Cả hội bị vật chất sai khiến. Thuê một căn nhà khang trang 5,6 tầng. Rồi đi tha lôi một đống đồ về. Từ 3 bộ bàn cho ba ông giám đốc tự phong hoành tráng, cho đến bộ bàn họp cho anh em cổ đông hoành tá tràng. Tôi được giao nhiệm vụ đi mua bàn ghế học tập cho các khách hàng học tiếng anh. Lên Đội Cấn kéo xe từng đoàn chở về. Còn tôi nhớ là cái Diệp thì phải, đi mua 6 bộ rèm cửa đẹp như khách sạn lắp vào chỗ ô cửa sổ từng phòng học. Rồi bạn biết đấy, 300 triệu, mấy anh em góp vào, một năm là đi bay. Làm hồng hộc cả năm, mời khách, chốt khách, cuối cùng chả được đồng nào, làm giàu hết cho mấy ông bán bàn ghế, bán điều hòa, bán abc,...xyz, trăm thứ,....

    Còn đến khi tôi 26 tuổi, sau khi đã được trần qua nhiều vụ kinh doanh thất bại của bản thân và của nhiều doanh nghiệp tôi có duyên làm cùng họ, tôi bật ra khởi nghiệp và cách chi tiền của tôi hoàn toàn khác. Tôi cũng từng ngồi nghiên cứu mình có nên đi theo hướng mặt bằng không thì cuối cùng tôi gạch mặt bằng đi, làm hết trên Online. Tôi cũng không cúng tiền cho ông bàn, ông ghế, ông điều hòa như trước nữa, mà tôi chi tiền cho làm web và vài ba phần mềm chạy. Còn lại tôi thuê ngoài. 

    Ngày đó khi còn ham vật chất, tôi bay cả nghìn đô và đi bao công sức hì hục, cày cuốc. Bây giờ tôi không ham vật chất nữa, thì đơn cử như hệ thống kinh doanh moneycoach.vn này, tôi chỉ cần chi 650.000 mỗi tháng, vào 7.800.000/năm mà tiền nảy nở ra nhiều hơn gấp nhiều lần.

    Thế mới nói, cái quyết định chi tiền của những con người ham vật chất khiến đời họ úp mặt xuống cống. Đừng bao giờ mang những chân lý ra bao biện cho việc ham vật chất, không tiền cũng muốn tiêu xài, bởi bạn đâu biết rằng, cách chi tiền của những doanh nghiệp, của những con người giàu có, họ chi tiền hoàn toàn khác với những người bị vật chất dắt mũi.

    À mà bạn biết không, về vụ kinh doanh đầu đời của tôi ở trên, cuối cùng khi End Game, toàn bộ anh em phải đi bán thanh lý hết đồ đạc để trả nốt những tháng tiền nhà cuối cùng. Từng bộ bàn ghế, điều hòa hoành tráng, chỉ thỏa mãn ham muốn vật chất chứ không ra tiền. Tại buổi họp cuối cùng cùng các anh em đã góp tiền vào làm chung hồi đó tại quán trà đá bên cạnh, một buổi họp thất bại, rồi tan. Ai cũng có những bài học cho riêng mình. Trên con đường trở về nhà hôm đó, tôi nghiệm ra rằng, tôi muốn đẳng cấp cao hơn, thì tôi phải không thể để vật chất che mờ con mắt được.

    Phương pháp quản lý chi tiêu tài chính cá nhân hiệu quả

    Đến bây giờ, tôi có thuê một căn nhà cũng khá là tiện nghi với đống đồ đạc tôi sở hữu. Tôi luôn hỏi rằng, cái đống đồ này có tạo ra tiền cho tôi hay không? Trước khi mua cái gì, tôi cũng hỏi, mua cái này có ra tiền hay không. Và cách hành xử của tôi hoàn toàn khác để luôn tạo ra tiền. Như ngôi nhà tôi bỏ tiền ra thuê, tôi sét up thành một góc studio để quay, sản xuất ra video bài giảng. Chiếc điện thoại tôi dùng để làm việc, ngay cả bộ quần áo tôi mua cũng để quay các video tạo ra tiền. Rồi ngay cả chuyến du lịch của tôi cùng mấy đứa bạn, cũng dùng để chụp những tấm ảnh ra tiền. Mua đồ gì, là phải ra tiền tươi luôn. Chứ không phải kiểu nghĩ nghĩ người giàu họ thế này, doanh nghiệp lớn họ thế kia. Phải ra tiền nắm được trong tay hay nằm ngay trong tài khoản. Chúc bạn thành công chế ngự con quỷ ham vật chất trong người bạn nhé! 

    Đặc biệt lưu ý rằng, chúng ta chỉ có thể chế ngự con quỷ ham vật chất này chứ khó lòng giết chết nó, vậy nên phải có một chỗ để cho nó thoát ra, thì hãy chuẩn bị một khoản tiền 10% tổng thu nhập hàng tháng, gọi là quỹ Play - Hưởng thụ để thỏa mãn mua bất kỳ thứ gì bạn muốn. Chỉ tiêu khi có tiền trong tay, và chỉ tiêu búa xua trong khoảng 10% thu nhập. Chúc bạn may mắn!

    Nếu thấy ý nghĩa, giúp Phúc Tài Chính chia sẻ ngay bài viết này cho bạn bè của bạn
    bằng cách bấm tại đây nhé!
     
    Đồng hành cùng bạn cả đời!
     

    Ủng hộ Phúc Tài Chính

    Viết bình luận

    Chú ý: Không sử dụng các mã lệnh HTML!